KHOA HỌC

Thông tin doanh nghiệp

RSS
  • Sức khỏe
  • Jose Mourinho: Từ người đặc biệt đến người hạnh phúc

Jose Mourinho: Từ người đặc biệt đến người hạnh phúc

“Người đặc biệt” Jose Mourinho quay trở lại Chelsea và lấy tên “Người hạnh phúc” là câu chuyện lớn nhất tại Anh trong kỳ chuyển nhượng Hè vừa qua

Ở lần đầu tiên dẫn dắt Chelsea “Người đặc biệt” đã giành được những thành công ngoài sức tưởng tượng khi giúp Chelsea ngay lập tức vô địch giải Ngoại hạng. Tuy nhiên, trong lần trở lại thứ hai này, “Người hạnh phúc” lại không có được những may mắn như vậy. Mọi thứ đã thay đổi rất nhiều kể từ sau khi ông ra đi.

 

Cùng nhìn lại những thay đổi đó tại Chelsea giữa 2 lần Mourinho dẫn dắt đội bóng của ngài tỷ phú Abramovic.

Đội hình thay đổi

Trong lần đầu tiên năm 2004, Mourinho được dẫn dắt Chelsea dưới kỷ nguyên “tự do”. Ông được toàn quyền quyết định các vấn đề tại đội bóng. Ông chủ Roman Abramovich rất ít khi can thiệp vào các thương vụ chuyển nhượng. Cùng với đó, Mourinho có thể mang về Chelsea bất kỳ cầu thủ nào mà ông muốn để hoàn thành giấc mơ vô địch của ngài tỷ phú. Thêm vào đó, Mourinho cũng được thừa hưởng một đội hình “khủng” với hàng loạt các cầu thủ sau này là trụ cột trong các chiến thắng của Chelsea từ HLV tiền nhiệm Ranieri như tiền đạo Drogba, trung vệ Carvalho, Ferreira, Robben, Tiago, và thủ thành Cech. Tất cả các cầu thủ này đều đang ở độ chính của sự nghiệp. Thêm vào đó, ông còn có 2 trụ cột John Terry và Lampard cùng với sự bổ sung các cầu thủ giàu kinh nghiệm như Del Horno, Essien, Ballack và Shevchenko – những cầu thủ sẽ giúp các cầu thủ trẻ nhanh chóng tích lũy kinh nghiệm chiến đấu.

So sánh với đội hình hiện tại, Mourinho buộc phải hài lòng với những sự lựa chọn như Eden Hazard, Oscar, Ramires, De Bruyne, Juan Mata, Fernando Torres. Các cựu binh như John Terry, Frank Lampard, Samuel Eto’o, Ashley Cole và Fernando Torres đều đã ở bên kia sườn dốc của sự nghiệp. Các cầu thủ như David Luiz, Eden Hazard và Oscar có nhiều trận thi đấu xuất sắc nhưng họ không thể duy trì đẳng cấp cao trong khoảng thời gian dài.

Vì vậy, trong lần trở lại này, Mourinho buộc phải đóng vai “ông bố” hay “người ấp trứng” để chỉ bảo cho các học trò chưa hoàn toàn trưởng thành của mình. Ông sẽ phải đóng vai trò người mài ngọc thô thành ngọc quý.

Premier League thay đổi

Năm 2004, Liverpool chỉ là ứng cử viên cho … top 4, Arsenal với chính sách chi tiêu “tằn tiện”, Man City vẫn chỉ là “hạng muỗi” và Ngài Alex Ferguson là người chèo lái con thuyền Man United.

Liverpool đã trở lại mạnh mẽ ở mùa này và tạm đứng thứ 2 trên BXH, Arsenal đã phá kỷ lục chuyển nhượng của CLB khi đưa về tiền vệ Ozil, Man City đã trở thành một thế lực mới tại Premier League với lực lượng hùng hậu, còn Man United lại đang chật vật với mục tiêu … top 4.

Thậm chí các đội bóng như Tottenham, Everton cũng hoàn toàn có đủ thực lực để cạnh tranh suất dự Champions League. Thêm vào đó, các đội bóng khác như West Brom, Swansea, Southampton và Norwich hoàn toàn có khả năng giành điểm của các đội bóng lớn nếu họ thi đấu không tốt hoặc không tập trung.

Giờ đây, Premier League có tính cạnh tranh rất cao. Và nếu không hoàn toàn tập trung, đội bóng có thể sẽ mất cơ hội vô địch chỉ sau một vài trận. Premier League hiện nay không có nhiều các trận đấu để chúng ta khẳng định chắc chắn đội nào sẽ chiến thắng.

Không giống như trước đây, hầu hết các HLV tại các đội bóng lớn chỉ lên kế hoạch chi tiết cho các trận gặp các đối thủ lớn khác. Ngày nay, những HLV như Mourinho phải lên kế hoạch cho mọi trận đấu tại giải Ngoại hạng.

Chiến thuật thay đổi

Trong lần nhận chức đầu tiên, Mourinho chỉ sử dụng 1 sơ đồ chiến thuật duy nhất để đánh bại mọi đội bóng tại Premier League do hầu hết các đội bóng tại giải Ngoại hạng lúc đó chỉ sử dụng sơ đồ 4-4-2 truyền thống. “Người đặc biệt” đã từng nói về sơ đồ chiến thuật khắc chế 4-4-2 của mình với phóng viên Michael Cox của tờ “the Italian Job” như sau:

“Tôi định hình ra một bộ khung tam giác ở khu trung tuyến với Claude Makelele chơi thấp nhất. Điều này giúp tôi khắc chế tối đa các đội bóng chơi với sơ đồ 4-4-2. Trong sơ đồ 4-4-2, các tiền vệ trung tâm phải chơi dạt biên nhiều hơn. Chúng tôi sẽ dễ dàng đánh bại họ và kiểm soát bóng vì chúng tôi có nhiều nhân sự hơn ở tuyến giữa. Dù là người chơi thấp nhất, nhưng Makelele lại là người có nhiều khoảng trống nhất khi 2 tiền vệ của đối phương sẽ bị 2 cầu thủ tiền vệ phía trên ngăn chặn. Khoảng trống giúp Makelele thể hiện khả năng điều phối tinh thế của cậu ấy. Nếu đối phương để tiền vệ cánh bó vào trong để hỗ trợ cho các tiền vệ trung tâm, khi đó hậu vệ cánh, hoặc tiền vệ cánh của chúng tôi sẽ có nhiều khoảng trống. Chẳng có cách nào để sơ đồ 4-4-2 ngăn chặn chúng tôi”.

Ngày nay, mọi thứ đã thay đổi, gần như rất ít các đội bóng tại Premier League còn chơi với sơ đồ chiến thuật 4-4-2 truyền thống. Các HLV như Rodgers và Martinez thậm chí còn mạo hiểm với sơ đồ chiến thuật 3 hậu vệ. Steve Clarke xây dựng West Brom trên lối chơi phòng thủ phản công chủ động. Man City thì mới đưa về một HLV chuyên gia về chiến thuật - “kiến trúc sư” Manuel Pellegrini – người từng nhiều lần đối mặt với Mourinho khi còn dẫn dắt CLB Malaga.