Trang chủ »

Đổi mới giáo dục bằng cách hãy xác định mục tiêu giáo dục là gì?

Đổi mới giáo dục bằng cách hãy xác định mục tiêu giáo dục là gì?
(Ngày đăng: 23-12-2018 19:19:24)
Đó là nhận định của TS. Nguyễn Văn Khải (ông già ozone với những tâm huyết: giúp nông dân thoát nghèo và giúp trẻ con thích học) khi ông chia sẻ với Báo điện tử Giáo dục Việt Nam về nhiều nội dung trong Đề án đổi mới toàn diện giáo dục và đào tạo.

TS. Nguyễn Văn Khải bắt đầu câu chuyện bằng dẫn chứng: “Học để mà biết, để mà hiểu, để mà làm, làm ở đây không phải là làm cá nhân mà phải làm cho gia đình và cộng đồng. Vậy mục tiêu của tôi đi dạy hiện nay không theo lớp, vì có những lớp của tôi 350 người, có lớp ở giữa cánh đồng, ở trong chuồng gà..., ta biến tất cả những thứ đó thành lớp học, nhưng học phải làm được ngay. Phải có kiến thức cơ bản, phải tuân theo các quy luật tự nhiên, quy luật xã hội nhưng phải ứng  dụng được ngay, vì không thể đợi 3 năm mới đẻ quả trứng gà kim cương”.

Không đổi  mới theo kiểu “gai mít”

PV: Thưa TS. Nguyễn Văn Khải, Đề án đổi mới toàn diện giáo dục đào tạo sắp tới được xem là “trận đánh” lớn của ngành giáo dục. Ông có chia sẻ gì về “trận đánh” này?

TS Nguyễn Văn Khải: Tôi nghĩ phải xuất phát từ những điều nhỏ nhoi trước, học phải từ mình, từ các thành viên cụ thể, cho nên đầu tiên học phải để mình làm được việc, xong mới kiếm sống cho gia đình, chứ không thể chung chung là học như thế nào. Nếu học mà kiến thức không áp dụng được vào cuộc sống thì đó chỉ là những bài văn sáo rỗng.

TS. Nguyễn Văn Khải đề nghị đổi mới giáo dục không nên ôm đồm mà hãy xác định mục tiêu của giáo dục là gì? Ảnh Xuân Trung

“Chúng ta yêu lũy tre xanh, yêu người cầm cuốc, yêu anh đi cày”, đấy là cái học, những câu rất đơn giản. “Mèo, trâu cùng với chó vàng, rủ nhau ra đàng mà tập thể thao. Mèo rằng nhảy thử ai cao, chó gâu gâu bảo chạy nào ai nhanh. Dang chân như  bốn cột đình, trâu cười các cậu vật mình một keo?” ý muốn nói phải biết tùy theo khả năng của mình mà ứng. Bác Hồ cũng đã dạy, tùy theo sức của mình mà tham gia kháng chiến, ý muốn nói hiện nay chúng ta có cả kho kiến thức nhưng cũng phải biết ứng dụng từng lúc.

Vậy cái học là cái gì? Qua Báo Giáo dục Việt Nam tôi kêu gọi mọi người hãy cố gắng giúp đỡ để học trò, để các em nhỏ ở miền Trung đang bị lũ lụt được đi học, có sách, có vở, có giấy có bút, có bảng đi học. Ngoài việc giúp đỡ bằng tiền, lương thực, nước sạch thì tôi tha thiết mong đồng bào giúp đỡ bằng công sức.

Học làm người thì chúng ta phải tự tạo điều kiện để học, phải giúp đỡ bố mẹ để có tiền nuôi chúng ta, chúng ta phải về giúp dân, thậm chí sẵn sàng hy sinh một vài buổi để giúp gia đình.

Trong điều kiện học tập thì có điều kiện gia đình. Tôi vẫn nói với anh Phạm Xuân Dương là con trai của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng rằng: “Việc đầu tiên là phải trường ra trường, có thể trường khang trang có thể không, nhưng đầu tiên phải có  mái che, có tường để học sinh tĩnh tọa nghe thầy giáo giảng. Có thể học sinh mồm chữ o, mắt hình viên đạn để nghe thầy giáo giảng hoặc hò reo cùng thí nghiệm của thầy nhưng phải có trường, bảng không lóa, đèn phải sáng, vì ở vùng sâu, vùng xa rất nghèo, có ánh sáng để giữ cho các cháu không bị cận thị”. Chứ dân tộc Việt Nam hiện nay cứ cháu nào giỏi là đeo kính thì không thể làm việc tốt được.

Chỉ cần có sách giáo khoa tốt thì thầy giáo sẽ dạy tốt, chỉ có sách giáo khoa tốt thì học sinh có thể tự học. Nếu không có sách giáo khoa tốt thì không có gì cả. Chúng ta không thể đổi mới giáo dục toàn diện theo kiểu gai mít, cái gì cũng đổi mới thì không có sức.