Trang chủ » Cuộc đời của họa sỹ Francis Bacon

Cuộc đời của họa sỹ Francis Bacon

(Ngày đăng: 30-10-2013 11:17:12)
Thuở nhỏ, Francis Bacon bị hen suyễn thường phải tiêm thuốc giảm đau. Do yếu ớt bệnh tật, cộng với việc gia đình thường xuyên phải di chuyển giữa Ai Len và Anh, chính điều này đã định hình trong ông một tính cách bất ổn, ông thường xuyên mặc váy, bôi son, trang điểm như con gái.

Francis Bacon sinh ngày 28 tháng 10 năm 1909 tại số 63 phố Lower Baggot Dublin Ai Len. Ông sinh ra trong một gia đình khá giả, cha là cựu chiến binh trong chiến tranh Boer, sau này là huấn luyện viên ngựa đua, mẹ là con gái địa chủ hãng thép và than đá.

 Năm 1925, khi 16 tuổi, giận cha, ông đã bỏ nhà đi đến ở tạm nhà một người bạn cha tại London Anh. Năm 1927, ông tới Đức chứng kiến sự xa hoa của Berlin và nền cộng hòa Weimar. Cùng năm ông đến Paris – Pháp, tại đây trong một lần tham gia triển lãm 106 bức tranh tân cổ điển của danh họa Pablo Picasso tại galery Paul Rossenberg Paris, ông bỗng đam mê tranh, thơ cũng như phim siêu thực.

Cuối năm 1928, ông trở lại London làm nghề thiết kế nội thất tại số 7 Reece Mews, South Kensington. Ông làm việc tại đây từ năm 1961 đến năm 1992 cho đến khi qua đời. Khi thiết kế nội thất ông vẫn tự học vẽ tranh. Năm 1929 bị thôi thúc bởi cảm hứng hội họa, ông đã chuyển sang chuyên vẽ tranh và có buổi giới thiệu đầu tiên gồm các tranh vẽ trên thảm và đồ đạc tại Reece Mews. Sự chuyển biến đột ngột bắt đầu từ đầu năm 1934, khi ông thuê được một galery tại nhà Sunderland, phố Curzon, Mayfair, và tổ chức thành công cuộc triển lãm mang tên Tranh của Francis Bacon gồm bảy bức tranh sơn dầu và năm bức tranh mầu bột, trong đó có bức tranh nổi tiếng Chúa bị đóng đinh trên cây thánh giá năm 1933.


Năm 1935, ông lại thăm Paris và mua được một cuốn sách miêu tả cặn kẽ về căn bệnh lở mồm loe loét, cũng trong năm này ông đã xem bộ phim Chiến hạm Potemkin của đạo diễn Sergei Eisenstein. Trong phim có cảnh cô y tá mặt đầy máu la hét khi chạy xuống cầu thang, và hình ảnh máu me bê bết như vậy về sau đã xuất hiện trong rất nhiều bức tranh của ông. Từ đây, ông bắt đầu một thiên hướng sáng tác mới tách biệt khỏi cuộc sống đời thường và đi sâu vào khai thác những cái lập dị thuộc phạm trù cái đau, nỗi khống khổ, sự cô đơn, hãi hùng… Những tác phẩm đầu tay thuộc loại này rất trừu tượng, dựa trên hình thể con người bị che lấp bởi đồ vật, các nét vẽ ngẫu hứng hay nói cách khác là sự chưa định hình của nỗi đau mà mới chỉ dừng ở ảo giác. Một tác phẩm tiêu biểu là Hình người trừu tượng năm 1936 và đã bị thiêu hủy trong chiến tranh.

 Từ năm 1939 – 1940, hình người hiện lên rõ ràng hơn trong tác phẩm. Thời điểm này, chiến tranh thế giới nổ ra, do sức yếu không nhập ngũ được, ông xin vào làm tại đội tự vệ của thành phố London và ban phòng chống không tặc, nhưng vì bụi khói khiến bệnh hen nặng hơn, ông phải bỏ việc. Trong khói bụi của chiến tranh, chứng kiến máu đổ, bao con người hiền lành trở nên bạo ngược, ông đã nhìn nhận về cuộc sống khác hẳn. Hình ảnh con người hiện lên trong tranh họa sĩ giờ đây đã bị bao phủ bởi sự u ám, những toan tính, nỗi sợ hãi và cái tàn nhẫn. Một tác phẩm nổi tiếng là Người đàn ông bước ra từ chiếc xe năm 1939 – 40, Người đàn ông đội mũ trai và Người đàn ông ngồi năm 1943 mà con người thực chính là Hitler.


Tuy nhiên, phải tới giữa thập niên 50, sự nghiệp của ông mới bay bổng. Năm 1944, ông có một kiệt tác cho phép ông sánh ngang với nhiều danh họa trong quá khứ, đó là tác phẩm Ba dáng vẻ con người dưới chân cây thập tự, miêu tả về ba nỗi đau, vẽ bằng sơn dầu trên ba tấm khổ lớn và trong khoảng thời gian hai tuần. Họa sĩ đã tặng bức tranh này (vào năm 1953) cho Galery Tate, London Anh.