Trang chủ »

Con dâu không biết chịu đau

Con dâu không biết chịu đau
(Ngày đăng: 23-12-2018 19:19:47)
Ngay từ hồi có chửa mấy tháng đầu vợ thằng Trung đã than thấy lâm râm đau bụng, mợ Toàn hoảng quá rụt rè bảo nó hay ở nhà, rảnh việc đồng áng mợ chăm cho, chứ đi làm cũng lo. Nó đồng ý luôn.

Nó vừa tốt nghiệp trung cấp năm ngoái, mới đi làm cho tư nhân được đôi tháng thì cưới, nên mợ cũng dễ dãi nghĩ rằng nó còn trẻ, nên tồ, bảo mãi khắc biết. Còn giờ ở nhà nó chỉ lo xem ti vi với chát chít hỏi thăm bạn bè, khoe ảnh bầu bì trên mạng. Các anh chị khuyên rảnh thì chịu khó tìm kiếm thông tin chăm sóc sức khỏe cho mẹ và bé, đừng để thời gian trôi qua vô ích. Vậy mà hầu như kiến thức về chăm con của nó hoàn toàn rỗng, để cuối cùng ai nói gì cũng nghe.

 

Hôm đi đẻ nó kêu gào thảm thiết không chịu đẻ, năn nỉ đòi mổ, bà bác sỹ mắng cho: “Đầu đứa bé đây rồi mổ cái gì mà mổ”.

Mợ cũng từng nhắc nó vê vú, kéo đầu ti ra kẻo dễ bị tụt vào trong, nó kêu đau không kéo được. Chưa được hai tháng thì nó bị tắc tuyến sữa, không tài nào thông được, bị vướng mủ, bảo đi chích mà nó rúm ró vào kêu đau, mợ Toàn bặm môi muốn bóp cho mà nước mắt nó giàn giụa kêu đau không chịu nổi. Mợ gọi bác sỹ họ nhìn cũng hốt, liền bảo đành tiêm hai mũi kháng sinh cho sữa bớt về, bác sỹ khuyến cáo chỉ tiêm hai mũi thôi còn thì phải uống thuốc cho thông tia, rồi vẫn phải bóp cho ra mủ, thì sữa mới không bị mất. Con bé sợ đau khăng khăng không cho bóp và đến một bác sỹ khác yêu cầu tiêm cho thêm hai mũi kháng sinh liều cao nữa. Sữa tịt hẳn, bé con phải ăn hoàn toàn sữa ngoài.

Tuy nhiên lượng sữa sót lại chỗ đầu ti có mủ vẫn còn vì không thoát đi được, thế là nó phát sốt, không làm được bất cứ cái gì, kể cả bế con. Cả ngày lẫn đêm mợ Toàn cứ một tay bế cháu một tay pha sữa. Lại gặp con bé quen được bế cứ khóc quấy ngằn ngặt, qua mấy hôm thì mợ đuối đuội cả người. Rốt cuộc thì nó vẫn phải chịu đau lên viện để họ chích mủ ra cho, nhìn một đống mà hãi.

Nhà ngoại dù chẳng có điều kiện xong thấy ái ngại quá liền xin đưa mẹ con nó về chơi ít bữa cho bà nội nghỉ. Mợ Toàn thở phào chưa được một tuần thì thằng Trung đã mặt mày méo xẹo, kể đi làm về muộn, đêm vẫn phải thức bế con, vì bé thính ngủ, hai vợ chồng phải thay phiên nhau để ông bà ngoại nghỉ ngơi, bốn giờ sáng là phải dọn quán bán hàng rồi. Vậy là chưa được hai tuần cả vợ chồng cái con lại cắp nhau về, tiếp tục những tháng ngày mợ vừa cắp cháu vừa pha sữa vì con dâu vô tư ngủ gọi mãi chẳng dậy.

Bé được nửa năm thì mẹ nó phát hiện đã có chửa được ba tháng. Mợ chẳng còn biết nói sao, niềm vui chăm con cháu bỗng chốc trở thành gánh nặng. Con dâu mợ vẫn loanh quanh ở nhà, chăm con được ít nào thì chăm, còn mợ sớm trở lại với công việc nhà nông kẻo lấy gì mà ăn. Thằng Trung phải lo gánh nuôi vợ con, suốt ngày cáu bẳn rồi kiếm cớ đi tối ngày.

Rồi đến một ngày, có người đánh tiếng báo thằng Trung đang qua lại với chị thủ kho già khú ở công ty, nghe đâu bụng cũng dần ỏng ra rồi.

Con dâu mợ ôm hai đứa con mà đau thấu tận tâm can, song vẫn đành câm lặng, giờ nó biết, đau thì cũng phải chịu, vì làm gì còn đường nào mà bấu víu.